Nỗ lực của tôi

Ngày đăng: 09:33 AM 06/07/2016 - Lượt xem: 513

CẢM ƠN MẸ VÀ ĐÀN LỢN CỦA MẸ (Truyện ngắn hay nhất 2015)

8 năm trước, mẹ gọi con điện thoại về mẹ cho tiền mua cái xe máy để đi học và đi làm, vì gần 3 năm sv đi học bằng xe đạp, về nhà bằng xe đạp vì thời gian đầu cũng chưa đi xe bus được vì luôn bị say xe bus khi mới là sv.
Mẹ bán cả một đàn lợn nhiều con to và cóp nhặt cho con đủ tiền mua cái xe Wave và cả tiền đăng ký ở HN nữa, biển 29 cho nó hoành.
Mấy anh em cùng đi về cầm gần 17 triệu ra HN mua cái xe Wave màu đen, đi học, đi làm hồi SV và ra trường 6 năm vẫn đi bằng Wave S. Sáng đi dạy, chiều đi làm công ty, tối đi học MBA và cả học thêm trường thứ 3, thứ 4, đêm về đi bán hàng.
2 năm trước hồi vẫn đi xe Wave cà tàng đi làm, cái duyên trời cho được biết và thân thiết như anh chị em trong nhà với hai anh chị mà mình rất yêu quý và tôn trọng. Được anh chị mở lời và có nhã ý tặng mình một chiếc ga để đi làm, còn tiền mua xe có thể trả anh chị bằng đào tạo hoặc tư vấn cho công ty anh chị.
Em rất biết ơn và rất trân quý tình cảm và nhã ý của anh chị nhưng em không cho phép em được nhận và cũng không thể nhận món quà đó, dù với anh chị thì chiếc xe ga tầm trung không thức sự là vấn đề lớn lắm :) Em nghĩ là anh chị hiểu em.
1, 5 năm trước em mua chiếc xe tay ga cũ để đi làm tạm, anh chị cũng mừng, mẹ cũng mừng, thôi cứ đi tạm, mẹ bảo cho thêm tiền mua xe xịn đi nhưng xe cũ đi tạm là được rồi, cũng có sao đâu, miễn là công việc tốt, còn lo học hành và làm việc.
1 tháng trước đây, mua 1 cái xe hơi tầm trung đi tạm vài năm rồi đổi xe sau.
Mình còn nhớ câu nói của chị bán hàng (lúc mà định lấy xe Honda City) với đại ý "chiếc xe hơi này cũng không nhiều tiền lắm, nhưng đó cũng là mơ ước của rất nhiều người và nhiều gia đình", mình hiểu ý của chị ấy và thực tế thì đúng là như vậy. 
Mình chỉ cười và nói nửa đùa nửa thật: em thì không mơ cũng không ước cái gì cả, với em, cái xe hơi này không phải là mơ ước của em, em lấy nó chỉ vì lúc này em không có nhiều sự lựa chọn hơn thôi. Em thực tế và đơn giản vậy, tỉnh dậy, thức giấc và làm việc, học tập. 
Nhiều bạn đọc stt sẽ lại nói: "lại chém gió rồi" vì đó có thể là câu nói cửa miệng của một số bạn :) 
Thôi thì cũng được, đó là cách nghĩ của bạn, mình đoán vậy. Với mình, đó là sự thật, đó không phải là ước mơ, đó là hành động, đó là khát vọng thoát nghèo.
Khi bạn trẻ, trước 25 tuổi bạn nghèo, đó không phải là lỗi của bạn, đó là số phận của bạn.
Nhưng từ 25 tuổi trở đi, bạn nghèo hoặc bạn không thoát nghèo (chưa cần phải giầu có) thì đó thực sự là điều đáng buồn cho bạn và xã hôi.
Tôi không khoe khoang của cải, không khoe khoang sự giàu có, vì cho đến giờ tôi vẫn phải úp mặt không dưới 16 giờ vào cái laptop để kiếm tiền, số thời gian cofnlaij thì tôi úp mặt nốt vào cái smartphone. 
Tôi chỉ muốn cảm ơn mẹ, đàn lợn của mẹ và sự nghèo khó của tuổi thơ tôi...
Cảm ơn các thầy cô, anh chị và những người bạn đã giúp đỡ tôi, tin tưởng tôi...
Vì cuộc sống là không chờ đợi, đừng sống cuộc đời ảo mộng, cuộc đời của những người khác...
(C) 2015 Phan Anh
==================
Năm 2016 nhiều dự định vẫn tiếp tục quay cuồng, vẫn chưa mua được thêm cái ô tô nào :P nhưng mà mình vị Trợ lý của mình đã mua được Ô tô, nhiều ae trong đội cũng thu nhập khá trở lên, đó là điều quan trọng đối với mình và chúng ta luôn hướng tới những điều tốt đẹp và chiến đấu quyết liệt với nó, dù đôi lúc chúng ta bận rộn quá để quên chăm chút những điều nhỏ nhặt.

0989623888
Facebook
Facebook